Mùa hè thử thách sắc đẹp… PDF.

Còn trong trang điểm và ăn uống – những thứ trực tiếp “dính” vào da thịt càng trở về nguyên sơ, càng thiên nhiên càng tốt.

Đồ gia dụng bình thường ở trong nhà như máy hút bụi, rửa chén, giặt đồ, máy lạnh, quạt điện bây giờ đã quá thông thường, không có gì ngạc nhiên nữa. “Liti” một chút còn máy xay sinh tố, máy ép trái cây, rửa rau quả, máy đánh trứng…Nhưng bây giờ còn có máy đóng gói thực phẩm chân không, bảo quản được lâu hơn. Không khí bị hút ra hết và miệng túi được đóng kín lại bằng nhiệt đảm bảo độ kín tuyệt đối. Thế là kẻ thù như độ ẩm, độ ăn mòn nay cũng đã có cách trị. Đó là sản phẩm của hãng Oliso. Đến đồ mài dao cũng có hình Vulkvanus có thể mài được cả dao có hình răng cưa. Rồi thiết bị đo nhiệt độ và báo giờ thực phẩm chín, chữa cho các bà các cô ninh nẫu mà đãng trí. Và thiết bị tẩy vô trùng, biến oxy trong nước thành ozone…

Nhưng trong ăn uống và dùng mỹ phẩm, có một xu hướng phải gần với tự nhiên. Con người “tấn công tự nhiên” để rồi bây giờ được bài học về môi trường nổi giận, thiên tai bão lụt và chất độc đưa vào cơ thể quá nhiều rồi. Bây giờ đi mua rau thấy rau mơn mởn xanh mướt to đùng lại sợ. Thấy rau có sâu…lại mừng. Con sâu sống chứng tỏ không có thuốc xịt. Thịt heo thấy nạc quá lại…chê. Trẻ con trong nhà bỗng đòi ăn thịt mỡ. Đưa cho thứ gì cũng không uống, đòi…nước trắng.Nếu cho nó cục đá thì càng mừng, nhai rau ráu. Đi tiệc tùng bây giờ ít uống “nước màu” mà đòi chai nước lọc. vào tiệm cao cấp giở cái menu ra, phần giải khát kêu…trái dừa.

mua_he_thu_thach_sac_dep_1.jpg


Mỹ phẩm thì có thiên nhiên – đặc biệt mùa Hè – cung cấp: Trái dưa leo mát rượi đắp lên mặt. Khoa tây luộc nghiền nhuyễn cho ít sữa tươi đắp lên làm da trắng và săn chắc. Nồi nước lá gội đầu thơm bồ kết hương nhu nguyên chất chỉ có khi về thăm quê, có khi còn được gội trong các thau đồng cổ, bên thành giếng, vừa nghe “bản nhạc đồng quê”: chim hót, con gà nhảy ổ và chú trâu vừa nhai rơm vừa thở phì phì phía sau nhà.

Tât nhiên bây giờ sản phẩm công nghiệp cũng đã lan tới mọi xó xỉnh. Nhà quê đồng ruộng xanh tươi đã có những bãi túi nilon đủ màu rác rến – bác nông dân ăn mì gói đi cày thay cho khoai luộc hoặc bữa cơm xưa trên cái mâm gỗ. Nhớ lại cái mâm ấy mà thèm: Trên mâm có một chén tương nhà làm, mấy quả cà hoặc đĩa dưa cải mới muối tối qua còn cay xè. Sang hơn một chút có thêm mấy con tép rang…Thật là thanh tịnh!

Mùa hè có một thứ mỹ phẩm bao la cho ta màu nâu, đó là nắng mà khoa học đã chỉ ra một trọng tội của tia cực tím. Dân thành phố bịt bùng tránh nắng. Nhưng nắng ngày mới nơi đồng quê có thêm gió thơm làm da người thấy được “tập thể dục” săn chắc và thơm tho. Có ra biển, đen đi một chút lại là …thành tựu. Rặng mùng tơi, con bướm trắng, mái hiên có nàng đem tơ ướt ra hong, chẳng bao giờ thấy nàng cười…trong thơ Nguyễn Bính. Ở đó chẳng có bò nướng, gà tây, hotdog, hải sản Louisana, hambuger hay sandwich.

Da được nước sông tắm gội (nhớ là sông sạch) bàn chân vục xuống cát đi qua bãi ngô về nhà. Trời nắng chang chang chạy ra sân đi một vài đường đảo thóc xong chạy vội vào nhà, bàn chân như vừa được vật lý trị liệu.

 

Theo TCDG

 
Bảng quảng cáo

Quảng cáo

moi-quang-cao